Buổi sáng, đóa quỳnh, và em
Sáng nao,
quỳnh nở, bên thềm,
Nắng Hè,
rụng giọt cô miên xuống đời!
Tóc thề theo gió lả lơi,
Thoáng hương kiều diễm, của thời mộng mơ
Tay thon, rẽ mái đôi bờ
Xua mây phù ảo- gọi thơ ta về
Vớt tình trong mắt đam mê,
Sương mai tháp nắng
ướp mềm đôi môi!
Thương em,
buổi sáng, hoa cười
Xanh xao dáng liễu, rã rời chiều mưa!
Vàng phai áo lạnh mấy mùa
Và, ta từ đó,
lạc loài viễn phương!
Đêm về,
tiếc nụ quỳnh hương
Hồn tương tư chết,
trong vườn tình em!
(trong Hồn Việt số 248 tháng 5/2004)
Trầm Mặc Hoa Huyền
Diễn Đàn Văn Học Nghệ Thuật CSV/QGHC và Thân Hữu

